Tôi luôn là người đàn ông của công việc và nguyên tắc. Ở nhà, tôi là người đặt ra luật lệ, và tôi không chấp nhận sự khác biệt hay yếu đuối. Tôi tin rằng, sự cộc cằn, gắt gỏng của tôi là cách tốt nhất để rèn luyện con trai tôi thành một người đàn ông mạnh mẽ, không khuất phục.
5 năm trước, con trai tôi mới 13 tuổi. Thằng bé mắc một lỗi lầm ngớ ngẩn trong học tập. Thay vì bình tĩnh chỉ bảo, tôi đã bùng nổ. Tôi dùng những lời lẽ nặng nề, xúc phạm đến trí thông minh của con. Tôi thậm chí còn hét lên: “Sao con vô dụng thế? Sao con không làm được trò trống gì ra hồn!”. Tôi đã tưởng sự tức giận đó là cần thiết, là bài học để con nhớ.
Con trai đã khóc, rồi con im lặng. Kể từ ngày hôm đó, con không còn chia sẻ bất cứ điều gì với tôi nữa. Mối quan hệ của chúng tôi trở nên lạnh lẽo, chỉ còn sự tuân thủ vô hồn. Tôi biết có vấn đề, nhưng tôi quá cứng đầu để thừa nhận rằng tôi chính là nguồn cơn của sự xa cách đó.
Trong những ngày xem Sex Education, tôi luôn thấy khó chịu với nhân vật Hiệu trưởng Groff. Ông ta là hình mẫu của một ông bố cộc cằn, độc đoán, luôn dùng quyền lực để đè nén con trai Adam. Tôi luôn tự nhủ: “Mình không tệ như ông ta”.
Nhưng rồi, tôi nhìn vào sự thật rằng sự cộc cằn của tôi cũng đã tạo ra một Adam Groff trong chính ngôi nhà mình. Sự cộc cằn của Hiệu trưởng Groff đã đẩy con trai ông vào con đường nổi loạn, bắt nạt người khác, vì Adam không biết cách nào khác để giải phóng nỗi sợ hãi và sự bất an.

































Speak Your Mind