Tôi mua nhà ở độ tuổi khá trẻ – dưới 30, hoặc ít nhất là trẻ hơn khả năng chịu đựng áp lực tài chính của bản thân. Ngày ký hợp đồng vay ngân hàng, tôi cũng giống như rất nhiều người: vừa run tay, vừa thấy hãnh diện. Run vì con số tiền tỷ treo lơ lửng trên đầu, hãnh diện vì từ nay mình “có nhà”, có một thứ gì đó đủ lớn để gọi là ổn định.
Nhưng chỉ vài năm sau, khi mỗi tháng đều đặn cắt một phần thu nhập để trả nợ, khi những kế hoạch khác lần lượt bị hoãn lại, tôi mới hiểu cảm giác của một người đang gánh nợ mua nhà là thế nào.
Thi thoảng, lại có bạn bè người quen nhắn tin hỏi tôi kinh nghiệm mua nhà. Tôi không khuyên họ mua hay không mua. Tôi chỉ kể lại những điều mà giá như ngày trước, có ai đó nói với tôi sớm hơn.
1. Đừng mua nhà để chứng minh mình đã “tới đâu đó”
Ngày tôi mua nhà, động lực không chỉ đến từ nhu cầu ở. Một phần rất lớn đến từ cảm giác phải theo kịp người khác. Bạn bè cùng lứa lần lượt khoe căn hộ mới, đồng nghiệp nói chuyện lãi suất, sổ hồng như một câu chuyện rất bình thường. Tôi không muốn mình là người đứng ngoài. Tôi sợ cái nhãn “chưa có nhà” bám lấy mình quá lâu, như thể đó là dấu hiệu của sự chậm tiến. Thế là tôi tự thuyết phục rằng mua nhà là bước đi đúng đắn, là trưởng thành, là an cư rồi mới lạc nghiệp.



































Speak Your Mind