Ông trẻ tôi không may hi sinh từ sớm khi tuổi đời còn đôi mươi, được công nhận liệt sĩ. Trở về sau chiến tranh, chú Thuận luôn xem tôi như con cháu của mình, có gì chú cũng kể cho tôi nghe. Câu nói của một cựu chiến binh Trường Sơn mang quân hàm Trung tá vào sinh ra tử, thực sự làm tôi khắc khoải: “Những chuyến xe ấy tất cả là vì hoà bình, độc lập, tự do cháu ạ!”.
Đi qua cuộc chiến, trở về thời bình với thương tật 16%, thuộc bệnh binh Hạng 2, những ký ức về thời hoa lửa lúc nào cũng sôi sục trong tâm can người chiến sĩ năm xưa. Chú kể, thời gian đầu nhập ngũ, chú và đồng đội phải trải qua đợt rèn luyện sức khoẻ, sau đó cấp trên tuyển đi học lái xe dọc tuyến Trường Sơn huyền thoại chi viện cho miền Nam.

Vào một sáng trung tuần tháng 2-1971, chú và ông trẻ tôi là 2 trong số 100 chiến sĩ gọi bổ sung vào hàng ngũ lái xe quân sự ở các mặt trận B và C. Trong một chuyến vận chuyển, khi xuống hết đèo dốc cao nguyên, xe bắt đầu vào bãi trống rừng khộp, chú Thuận xác định phải vượt thật nhanh vì phía trước là khu vực nguy hiểm (đánh dấu đỏ). Trời thì mỗi lúc tối dần. Xe đang chạy đều chân ga chú phát hiện có đám khói hỏa mù ở phía sau, ngó đầu ra từ cabin thì phát hiện chiếc máy bay L19 đang vòng lượn trên đầu, truy sát đoàn xe vận tải. Nhanh chóng quan sát, chú và đồng đội tìm đường tránh thoát hiểm ở hai bên mà bộ đội công binh thiết kế trước đó. Giữ chắc tay lái, chân ga tăng nhịp nhàng, tay số tăng giảm giữ mức đều đặn, chú điều khiển xe chạy thật nhanh hết mức có thể, bởi nghĩ rằng nếu xe chết máy, dừng lại lúc này toàn bộ khí giới sẽ bị phá huỷ và mình cũng không giữ được mạng sống.
Trên bầu trời, chiếc L19 bay lên cao để cảnh giới cho chiếc F4 bắt đầu ném bom. “Lúc đầu nó cắt bom chặn đầu xe, chú liền rẽ sang đường thoát hiểm bên trái. Chạy một đoạn, chiếc F4 lại đuổi theo cắt bom, nhanh như cắt chú rẽ sang đường thoát hiểm bên phải tránh né. Không đánh trúng mục tiêu, chiếc F4 giận dữ gầm rú, gào thét giữa bầu trời. Chú hô hoán cả đoàn hướng về phía đường thoát hiểm.” – chú Thuận kể như đang lái chiếc Zil 157 năm xưa.

Sau đó chiếc F4 lại cất cánh bay lên cao, vòng trái để phóng rocket. Những quả đạn rocket sáng rực xé toang không gian, phi cắm vào lòng đất rồi nổ tiếng chát chúa, khô khốc. Hai bên cứ thế rượt bắt nhau như mèo đuổi chuột. Chỉ còn khoảng 300 mét đường nữa là đoàn xe chú Thuận chạy vào khu rừng già thoát nạn. Lúc này, chiếc F4 gầm rú tăng tốc nhanh hơn và xả một loạt đạn 20 ly, loại đạn hàng băng dài liên thanh. Nó cất cánh lên lấy đà rồi bổ nhào xuống, nhả hàng băng đạn nhằm vào đoàn xe. Chú Thuận cố gắng phóng hết tay lái, chạy xe vào khu rừng già rậm rạp. Nhờ nắm được cơ chế hoạt động, chế độ phóng rocket của F4 nên chú bình tĩnh điều khiển xe chở vũ khí đạn dược lẻn ngay vào khu rừng men theo đường thoát hiểm. Nếu như người bình thường trong hoàn cảnh đó sẽ bị rối trí và mất tay lái, hậu quả xảy đến rất khôn lường. Chú Thuận với bản lĩnh của anh lính lái xe Trường Sơn dạn dày đã khéo léo điều khiển xe né khỏi tâm ngắm của máy bay địch, thoát nạn tài tình, bảo toàn xe vũ khí. Không những thế, chú còn chỉ dẫn cả đoàn xe, ra dấu cho đồng đội để cùng thoát nạn trong gang tấc giữa cuộc truy sát của đám máy bay địch.
Chú Thuận và đoàn xe đã chiến thắng F4, thoát khỏi cuộc truy sát giữa rừng Trường Sơn. “Tất cả đều nỗ lực hết mình dù có hi sinh cũng phải bảo vệ xe vận tải tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Vòng lăn bánh xe là sinh mệnh. Phía trước vô lăng là tiền tuyến. Mỗi vòng đánh lái luôn khát khao cho chiến thắng, cho hoà bình, cho độc lập của nước Việt Nam” – chú Thuận tâm sự trong nỗi nghẹn ngào.
Là lính lái xe Trường Sơn gan dạ, can trường, chú chia sẻ đặc điểm đường thoát hiểm ở hai bên là có những khu rừng gỗ khộp, đất bằng phẳng, cây khộp mọc thưa, tán cây rộng thích hợp để ẩn náu, thoát thân khi bị máy bay ném bom của địch. Trong khi máy bay F4 muốn bắn mục tiêu thì phải bay lên cao rồi bổ nhào, vòng cánh trái mới phóng rocket được bởi nòng súng đặt bên trái của máy bay. Nắm được cơ chế hoạt động đó nên mỗi lần F4 tấn công chú Thuận lại rẽ sang đường thoát hiểm bên trái hoặc phải để không bị phóng trúng xe, luồn sâu theo lối dẫn của đường tránh để bảo toàn xe chở vũ khí đạn dược.

Trong mọi vai trò, dù cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu hay công tác vận chuyển hậu cần các chú, các anh đều sẵn sàng chấp nhận tất cả, ngay cả sinh mạng để tiến lên phía trước cùng với đồng đội giành chiến thắng vẻ vang. Hơn hết, những chuyến xe “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai” đó là vì hoà bình, độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam sau những năm tháng kháng chiến trường kỳ 9 năm khói lửa bom đạn. Cuộc kháng chiến chống Mỹ toàn thắng và đi thắng lợi cuối cùng vào ngày 30-4 không thể không nhắc đến hàng ngũ quân nhân lái xe đường mòn Trường Sơn. Tất cả cho tiền tuyến, tất cả cho hoà bình, vì độc lập tự do của nước Việt Nam anh hùng!
Nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh, Báo NTNN/Điện tử Dân Việt tổ chức cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”, nhằm tạo một bức tranh đa sắc về hành trình 80 năm của đất nước – từ ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến một Việt Nam hòa bình, vươn mình mạnh mẽ hôm nay.Đối tượng dự thi là toàn bộ công dân Việt Nam đang sinh sống tại Việt Nam và nước ngoài, người nước ngoài đang sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam.
Xem Thể lệ cuộc thi tại đây.
×


































Speak Your Mind