Hồi còn thơ ấu, tôi rất thích môn lịch sử, nhất là những gì nói về nguồn gốc xứ sở cha ông. Lớn lên tôi tình cờ được trở thành một cô giáo dạy văn học và dạy luôn cả môn lịch sử trong bậc trung học cơ sở. Thế là tôi càng có điều kiện và tự mình mê mải tìm kiếm về những gì mà mình yêu quý.
Tôi chìm đắm các dòng lịch sử của tổ tiên chống giặc ngoại xâm để giữ nước và công cuộc xây dựng tổ quốc Việt Nam. Tôi vui mừng khi đất nước ta dưới sự lãnh đạo của Bác Hồ của Đảng cộng sản, ngày càng phát triển vững mạnh, tươi đẹp, người dân Việt Nam ngày càng ấm no, hạnh phúc.
Nhưng điều tôi rất tâm đắc và thấy Việt Nam trong sâu thẳm lòng tôi, chính là từ khi thành lập nước Việt Nam dân chủ cộng hòa cho tới nay, mỗi con người nhỏ bé trên dải đất hình chữ S này đều nhận được sự tôn trọng và được yêu thương.

Điều ấy tôi thấy trong giờ phút đọc lời tuyên ngôn của Bác Hồ, vị Chủ tịch đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, khi Bác hỏi: “Tôi nói đồng bào nghe rõ không?”.
Tôi không được chứng kiến giờ phút thiêng liêng cảm động ấy, nhưng khi đọc lại, tôi giống như hàng triệu trái tim của những người dân Việt Nam đều lắng lại, lặng im rồi có thể hét lên vì không kìm nén nổi sự xúc động, nghẹn ngào.
Giữa muôn vàn lo lắng, vất vả, giữa giờ khắc thiêng liêng của cả dân tộc, Bác vẫn không quên quan tâm tới số phận những người dân của mình.
Ngày mùng 2/9/1945 năm ấy, dưới ánh nắng mùa thu chói lòa hàng triệu con người hàng triệu con tim khối óc đã đến Quảng trường Ba Đình, chứng kiến giờ phút thiêng liêng: Tuyên bố của một quốc gia, góp mặt một dân tộc đã hi sinh tất cả giành lại cho dân tộc mình một mảnh đất, ghi tên dân tộc mình, đất nước mình trên bản đồ thế giới: Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.
Và suốt 30 năm sau, chúng ta đã đánh đuổi hết lần này đến lần khác lần lượt các thực dân, đế quốc tới xâm lược, hòng biến nước ta thành một thuộc địa kiểu mới.
Trong gian khó, Việt Nam vẫn sáng ngời lòng yêu thương, đùm bọc, ta gọi nhau là đồng bào là cùng một mẹ, từ một bọc mà ra. Bác kêu gọi nhường cơm, sẻ áo khi trận đói 1945 xảy ra trên miền Bắc, đau xót khi 2 triệu đồng bào chết vì đói.
Đọc lịch sử tôi vẫn nhớ như in chi tiết: “Chính Bác Hồ mỗi tuần Bác tự nhịn 2 bữa để bỏ gạo vào hũ gạo cứu đói”.
Năm đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa mùa khai trường 1946, Bác đã gửi thư thăm hỏi, động viên tới các thầy cô giáo và các cháu học sinh. Trong thư Bác viết, đến nay tôi còn nhớ…: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em. Nhân ngày khai trường hôm nay, Bác chúc các cháu một năm học đầy thắng lợi…”
Từ đó năm nào khi khai giảng, thầy hiệu trưởng của các trường đều danh những phút thiêng liêng, trịnh trọng đọc thư của Bác trước toàn trường trong niềm tự hào và vui sướng của giáo viên và học sinh.
Chúng tôi còn được thấm trong những lời thơ chúc Tết thăm hỏi của Bác mỗi dịp xuân về, Tết đến. Trong thơ Bác, mọi tầng lớp, con dân Việt Nam đều thấy rõ sự quan tâm, yêu mến khích lệ của Bác, của non sông gấm vóc đối với mình. Bởi chúng tôi coi lời Bác gọi là lời của non sông, của Tổ quốc.
Ngày 2/9/1969 Bác Hồ mất, đây là một tổn thất vô cùng to lớn đối với toàn Đảng, toàn dân chúng ta. Nhưng chúng ta lại tiếp tục làm theo “di chúc của Bác Hồ”.
Thơ xuân của Bác luôn là nguồn động lực to lớn đối với toàn dân tộc. Sáng mồng một, mọi người hồ hởi phấn khởi, các cụ già các cháu nhi đồng ai ai cũng mong chờ lời chúc Tết của Bác. Những lời như chắt ra từ trong máu thịt, khích lệ lòng yêu nước, nỗi nhớ mong đất nước độc lập, đau đáu mỗi người dân được no ấm, hạnh phúc…
Đấy là một ước mong thiêng liêng của cả dân tộc mà không có gì có thể lay chuyển được. Đến những hơi thở cuối cùng Bác vẫn đau đáu: “Cuối cùng, tôi để lại muôn vàn tình yêu cho toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, cho các cháu thanh thiếu nhi…”
Có thể nói, cuộc đời Bác đã để lại cho chúng ta một di sản to lớn quý báu: Đó là lòng yêu thương vô bờ bến với mọi kiếp người. Bác hầu như không quên một người nào, một tầng lớp nào trong xã hội. Bác dặn dò ân cần, tưởng như không thiếu một ai.
Đọc những dòng di chúc Bác đã để lại, ai cũng cảm thấy Bác không hề quên mình, ai cũng thấy mình được Bác gọi tên một lẫn nữa yêu thương lại được gọi tên một cách tha thiết rõ ràng. Cứ thế từ ngày Bác ra đi, tình yêu thương được nhân lên trong lòng dân tộc.
Ngày nay, dưới sự lãnh đạo của Đảng và bóng cờ Tổ quốc, nhiều phong trào chăm lo cho nhân dân liên tiếp được thực hiện. Từ phong trào “Xây nhà tình nghĩa”, “Áo ấm cho em”, “Tết cho người nghèo”… đều nở rộ ở khắp nơi giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, đơn côi, thiếu thốn.
Khắp nơi trên dải đất hình chữ S này, mọi người đều biết “nhường cơm xẻ áo” cho những người thiếu thốn, khó khăn, người già neo đơn, trẻ mồ côi, người bệnh trọng…

Tinh thần “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/Người trong một nước phải thương nhau cùng” còn mạnh mẽ hơn khi hoạn nạn dịch dã. Nơi nào lụt lội, hay gặp tai họa thì mọi người, mọi nơi đều sẵn sàng gửi đồng tiền, bát gạo, vật dụng tới cho nơi đó.
Nhiều lần tinh thần xẻ chia cứu giúp nhau của dân tộc Việt Nam đã minh chứng rõ ràng điều ấy. Chúng ta đã chứng kiến từng đoàn người, từng đoàn xe từ miền Bắc vào miền Nam những ngày dịch Covid-19 để hỗ trợ chống dịch, giúp đỡ người dân, với tinh thần “chống dịch như chống giặc” năm xưa.
Gần sát ngày kỷ niệm “80 năm thành lập nước”, trên dải đất hình chữ S vẫn còn nhiều thiên tai, ở Nghệ An, ở Sơn La, Điện Biên… Và Chính phủ ta, đồng bào ta lại tiếp tục kêu gọi, tiếp tục cứu trợ, tiếp tục chia sẻ, giúp đỡ người dân bị hoạn nạn, với tinh thần: “Không ai bị bỏ lại phía sau”.
Tóm lại trong tâm khảm của tôi, Tổ quốc Việt Nam lồng lộng trời cao, mênh mông biển rộng, ngày càng nhiều công trình to đẹp mọc lên làm thay đổi bộ mặt của đất nước, người già được chăm lo, trẻ em được đến trường, thanh niên có công ăn việc làm, sống đủ đầy, hạnh phúc.
Nhưng điều thiêng liêng ngày càng được lớn mạnh, sâu sắc hơn chính là lòng yêu thương tận tụy bao bọc nhau của đồng bào ta, đất nước ta. Vì chúng ta là con từ một Mẹ.
Việt Nam, chính là hai tiếng “Đồng bào” vang vọng trong tim tôi!
×


































Speak Your Mind