Tuổi trẻ của tôi gắn liền với những cuốn tạp chí thời trang. Chúng định hình nên khái niệm “phụ nữ đẹp” trong đầu tôi: phải gầy, phải có vòng eo con kiến, phải sở hữu làn da trắng không tì vết. Dù đã là mẹ của một cô con gái tuổi dậy thì, tôi vẫn giữ một bộ sưu tập tạp chí cũ như một kỷ niệm, và vô tình, giữ lại cả những tiêu chuẩn sắc đẹp độc hại đó.
Con gái tôi, Chi (14 tuổi), đang ở giai đoạn phát triển nhanh chóng. Tôi bắt đầu lo lắng thái quá về cân nặng của con. Mỗi khi Chi ăn thêm một chút, tôi lại buông ra những lời “nhắc nhở” vô tình: “Con ăn thế là đủ rồi đấy Chi” hay “Con gái con đứa phải biết giữ dáng, không sau này mặc đồ không đẹp đâu”.
Tôi nghĩ đó là cách yêu thương, cách giúp con tự tin. Cho đến một hôm, tôi phát hiện Chi nhịn ăn sáng và hay đứng trước gương tự cấu vào da thịt mình. Khi tôi tra hỏi, con bé bật khóc: “Con béo quá, con xấu xí quá. Con ghét cơ thể này”.
Tôi kinh hoàng. Tôi nhận ra mình đã không chỉ truyền lại sự lo lắng, mà là cả nỗi ám ảnh.
Trong lúc tìm kiếm câu trả lời, tôi xem Sex Education. Bộ phim đề cập đến chủ đề “Body Image” một cách rất thẳng thắn và nhân văn. Tôi nhớ lại những lời chia sẻ của các nhân vật nữ, mỗi người đều có những bất an riêng về cơ thể. Họ phải đấu tranh với những lời phán xét từ xã hội, từ bạn bè, và cả từ những tiêu chuẩn phi thực tế.


































Speak Your Mind