Hôm ấy, tôi ngồi xem phim Sex Education sau một ngày dài đi làm về mệt nhoài. Không phải vì tò mò hay mê phim ảnh gì, mà chỉ đơn giản là muốn tìm một cái gì đó để đầu óc bớt căng. Vậy mà không ngờ, có một câu nói của Otis lại khiến tôi giật mình và ngồi thừ ra mấy phút: “Không nên quan tâm đến việc người khác ở trường nghĩ gì. Cậu là chính cậu. Đừng để ai lấy mất điều đó”.
Câu nói ấy tưởng như dành cho lũ trẻ tuổi mới lớn, vậy mà nghe đến đâu, tôi thấy như ai đó vừa vạch ra con người mình đến đó.
Tôi là kiểu người luôn cố gắng để được mọi người yêu quý, dù có khi phải đánh đổi cả sự thoải mái của chính mình. Chẳng hạn, đồng nghiệp nhờ vả việc không tên thì cũng cố cười cười “Ừ để tớ làm”, dù trong bụng chẳng muốn tẹo nào. Có lần còn bị đẩy phần việc không liên quan gì, tôi vẫn ôm vào người, chỉ vì sợ người ta bảo mình “khó gần”, “thiếu tinh thần đồng đội”. Trong các buổi tụ tập, mọi người chê một đồng nghiệp vắng mặt, tôi cũng ngồi đó cười theo, dù không thấy vui. Sau này nghĩ lại, thấy bản thân thật hèn.
Cái đáng nói là: Tôi không chỉ sống kiểu ấy với đồng nghiệp, mà còn… truyền cái tính ấy cho con gái.
































Speak Your Mind