Có một hiện tượng khá đáng buồn đã và đang diễn ra. Dưới một mái nhà, vẫn cùng ăn cơm, vẫn chào hỏi mỗi ngày nhưng khoảng cách giữa nhiều bậc cha mẹ và con cái ngày càng lớn dần mà không ai kịp nhận ra. Không cãi vã, không xung đột, họ chỉ đơn giản là… không còn chuyện gì để nói.
“Con trai tôi cứ về tới nhà là đóng cửa phòng, mẹ gọi ăn cơm cũng chỉ đáp ‘dạ’. Ngồi ăn chưa xong đã rút điện thoại ra lướt. Hỏi gì cũng trả lời cụt lủn. Tôi thấy con ngay trước mắt mà như đang dần… biến mất khỏi đời mình”, một bà mẹ 43 tuổi có con đang học lớp 12 chia sẻ. Con trai chị “ngoan”, chưa từng khiến chị phiền lòng nhưng càng lớn càng xa cách mẹ.
Trong nhiều gia đình hiện nay, nhất là ở các đô thị, mô hình “gia đình sống chung nhưng không còn gần gũi” đang trở nên phổ biến. Cha mẹ và con cái vẫn sinh hoạt trong cùng một không gian nhưng kết nối tình cảm ngày càng lỏng lẻo.
Khái niệm này được gọi là “family estrangement” (xa cách nội tâm trong gia đình) – một hiện tượng tâm lý được ghi nhận tại nhiều quốc gia. Theo báo cáo của tổ chức Stand Alone (Anh), có tới 1/4 người trẻ trưởng thành từng có giai đoạn “xa cách hoàn toàn” với cha mẹ về mặt cảm xúc, dù vẫn đang sống cùng mái nhà.


































Speak Your Mind