January 24, 2026

Bài dự thi “Việt Nam trong tôi”: Tôi yêu Tổ quốc tôi

  • 5 cách giảm cân bền vững, an toàn 1 kg mỗi tuần
  • Khu du lịch Đại Nam của bà Nguyễn Phương Hằng liên tiếp tung loạt thông báo
  • Chủ tịch FIFA công kích CĐV Anh

  • Giây phút ấy, tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại. Giữa đất nước mặt trời mọc, hình ảnh lá cờ Tổ quốc không chỉ là một biểu tượng, mà còn là cả một miền ký ức, một tình yêu sâu nặng không thể gọi tên.

    Cảm giác ấy không phải ai cũng hiểu. Chỉ khi sống xa quê hương mới thấy từng nốt nhạc của “Tiến quân ca” như chạm vào sâu thẳm trái tim. Chỉ khi ở nơi đất khách mới thấy lá cờ đỏ sao vàng không đơn thuần là quốc kỳ, mà còn là lời nhắc nhở: “Mình là người Việt Nam, mình có một Tổ quốc để trở về”.

    img 8751 1700
    Cộng đồng người Việt Nam vùng Kansai chào cờ trong Lễ hội văn hóa Việt Nam tháng 3/2025 trước tòa thị chính TP Sakai, Nhật Bản. Ảnh: tác giả

    Giữ Việt Nam trong từng hoạt động

    Tôi đã xa quê hương nhiều năm, nhưng chưa bao giờ ngừng tìm cách để Việt Nam luôn hiện diện quanh mình. Cùng anh chị em trong Tổng hội Người Việt Nam vùng Kansai, tôi tổ chức nhiều hoạt động để cộng đồng kiều bào có dịp quây quần bên nhau, để con em được biết và yêu tiếng Việt, để bạn bè Nhật Bản hiểu hơn về văn hóa Việt Nam.

    Có những mùa hè, chúng tôi tổ chức Tết Thiếu nhi với chủ đề “Bác Hồ với thiếu nhi”. Trong tiếng cười giòn tan của trẻ, tôi thấy ánh mắt tự hào của những bậc cha mẹ khi con mình thuộc lời bài hát “Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng” dù sinh ra và lớn lên nơi đất khách. Những bức tranh các em vẽ Bác Hồ, vẽ cờ Tổ quốc, vẽ biển đảo… giản dị nhưng ấm áp đến lạ.

    img 8750 1705
    Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương tại Nhật lần thứ 8, sợi dây gắn kết tình kiều bào xa xứ. Ảnh: tác giả

    Vào dịp tháng ba âm lịch, chúng tôi lại cùng nhau làm Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương. Giữa Osaka hiện đại, mâm lễ có bánh chưng, bánh dày, trầu cau, hương khói… như đưa chúng tôi trở về cội nguồn. Tôi vẫn nhớ có cụ cao niên xúc động nói: “Chỉ cần còn giỗ Tổ, thì người Việt ở đâu cũng không quên mình là con Lạc cháu Hồng”.

    Trong những lần đón đoàn Việt Nam sang giao lưu, tôi luôn coi đó là dịp để hai bên hiểu nhau hơn. Từ hội thảo giáo dục, giao lưu nghệ thuật, đến triển lãm tranh và ẩm thực… tất cả đều là nhịp cầu kết nối Việt Nam với Nhật Bản. Mỗi cái bắt tay, mỗi ánh mắt nụ cười, mỗi câu chào bằng tiếng Việt xen lẫn tiếng Nhật… đều góp phần lan tỏa hình ảnh một Việt Nam thân thiện, năng động và giàu bản sắc.

    Tiếng Việt – nhịp cầu của tình yêu quê hương

    Trong tất cả những việc tôi làm, dạy tiếng Việt cho thế hệ trẻ ở Nhật luôn là ưu tiên hàng đầu. Tôi tin, tiếng Việt là chiếc chìa khóa mở cánh cửa quê hương trong tâm trí mỗi đứa trẻ. Giữ được tiếng Việt là giữ được ký ức, giữ được gốc rễ. Và khi gốc rễ còn, cây sẽ xanh, sẽ vươn cao dù trồng ở mảnh đất nào.

    img 5749 1704
    Thầy , Cô TNV Trường Việt ngữ Cây Tre nhận món quà quê từ phụ huynh nhân ngày khai giảng T7/2025. Ảnh: tác giả

    Ngày khai giảng năm ấy, khi các em ùa vào lớp, tôi bất ngờ được một phụ huynh trao cho gói quà nhỏ. Mở ra là vài bó rau thơm – thứ gia vị giản dị nhưng ở Nhật lại hiếm hoi, đắt đỏ. Tôi ôm bó rau, mùi thơm quen thuộc khiến sống mũi cay cay. Tôi chợt nghĩ: dạy tiếng Việt cũng như gieo những hạt giống quê hương vào tâm hồn trẻ. Rau thơm, nếu được chăm sóc, dù trồng trên đất mới vẫn giữ nguyên hương vị của đất mẹ. Tiếng Việt cũng vậy – nếu được vun trồng, sẽ giúp các em dù ở đâu vẫn nhớ mình là người Việt Nam.

    Có người hỏi: “Ở Nhật, học tiếng Nhật là đủ rồi, sao phải vất vả dạy thêm tiếng Việt?” Tôi mỉm cười: “Vì tôi tin, một Việt Nam thịnh vượng và hùng cường cần những người con dù ở bất kỳ đâu vẫn biết mình thuộc về đâu”. Thế hệ trẻ hôm nay sẽ là cầu nối giữa Việt Nam và thế giới, nhưng cây cầu ấy chỉ bền vững khi trụ cột là bản sắc dân tộc.

    unnamed 1714
    Đồng hành cùng hành trình Tôi yêu Tổ quốc Tôi cùng Hội liên hiệp Thanh Niên Việt Nam. Ảnh: tác giả

    Trái tim luôn hướng về Tổ quốc

    Tôi hiểu, không phải con đường nào cũng dễ dàng. Ở nơi đất khách, tổ chức một sự kiện, duy trì một lớp học hay giữ gìn một phong tục… đòi hỏi nhiều công sức, thời gian và sự chung tay của cả cộng đồng. Nhưng mỗi khi thấy ánh mắt rạng rỡ của trẻ khi hát Quốc ca, hay nghe một em học trò nhỏ tự tin nói “Con là người Việt Nam”, tôi biết mọi nỗ lực đều xứng đáng.

    Với tôi, Việt Nam không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là nhịp tim, là hơi thở, là niềm tự hào để tôi sống và làm việc mỗi ngày. Đồng hành cùng hành trình “Tôi yêu Tổ quốc tôi” cùng Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, ở nơi đâu, trái tim tôi vẫn đập nhịp Việt Nam.


    Speak Your Mind

    *